Tuổi 20, lúc đam mê cháy bảo với nghề

0
13

Cuộc sống thay đổi từng ngày, môi trường công việc. Chỉ có đam mê đó là mục tiêu nghề.

Tuổi 20, tuổi xanh, tuổi trẻ, tuổi đam mê và ưa mạo hiểm! Ai cũng từng đi qua tuổi 20 đầy kỷ niệm, cả cay đắng lẫn ngọt ngào! Cả những thất bại và thành công! Cả những điều đã thực hiện lẫn những điều chưa thể! Nhưng, tuổi 20 mãi là dấu mốc quan trọng của tất cả những ai đã từng đi qua tuổi trẻ!
Văn Trì đi viết bài về lợn năm 2018

Tuổi 20 của tôi – Đam mê và hoài bão

Khi tôi 20, tôi luôn nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ! Một chút năng khiếu viết lách, một giọng đọc ngọt ngào, một ý chí kiên cường và một ước mơ cháy bỏng! Tất cả, đủ để làm nên chân dung một nhà báo đầy tài năng trong tương lai!
Tôi bắt đầu bắt tay vào nghiệp viết lách, từng dòng tin ngắn, từng bài viết dài lần lượt được đăng tải khiến tôi vô cùng phấn chấn! Tôi nghĩ, con đường viết lách chắc hẳn sẽ giang rộng tương lai chờ đón tôi! Tôi bắt đầu tham gia vào từng khóa nghiệp vụ báo chí, từng câu lạc bộ trong trường để lấy kinh nghiệm và đào sâu cuộc sống để hiểu và cảm nhận được những gì đang diễn ra xung quanh!
Tôi có một ước mơ đẹp và sẵn sàng thực hiện ước mơ ấy!

Tuổi 22 – Hiện thực phũ phàng – Đam mê cháy bỏng!

Cầm trong tay tấm bằng tốt nghiệp, tôi trầy trật lắm mới xin được chân phóng viên của một tờ báo nhỏ! Công việc của tôi là tìm quảng cáo cho tờ tuần san và viết những bài viết theo xu hướng của người đọc!
Tôi nghĩ: Gian nan bước đầu, lấy kinh nghiệm để xin ở những tờ báo lớn hơn!
Không phải tôi không cần việc làm, nhưng điều tôi cần là tôi được làm việc mình thích và được tôn trọng! Khi không làm việc đúng sở trường và không được tôn trọng, tôi không cần phải lưu luyến một nơi như thế!

Tôi chọn nghề viết lách!

Viết cho một số tạp chí có website, cho một vài công ty đào tạo kỹ năng sống! Đây thực sự là bước ngoặt của cuộc đời tôi, thay đổi suy nghĩ và cách nhìn của tôi về cuộc sống!
Tôi thích vị giám đốc trẻ trung và đội ngũ nhân viên mới ra trường giống mình! Đó là nơi tập trung những người dám nghĩ, dám làm và như cậu đồng nghiệp nói: Hơi lập dị và khác người!
Đó là nơi tôi học được hai chữ ĐAM MÊ có giá trị như thế nào trong cuộc đời!
Mỗi người đều có một đam mê và chỉ những ai thực sự yêu thích đam mê ấy mới có thể theo đuổi nó như một công việc kiếm ra tiền! Bởi đam mê, không đơn thuần chỉ là sở thích mà nó còn phải nuôi sống bản thân và gia đình, thì đam mê ấy mới có ý nghĩa!
Tôi bắt đầu công việc biên tập website bằng những bài viết về kỹ năng sống! Đầu tiên, những bài viết ấy đều có nội dung sẵn để quảng bá cho công ty. Tôi chỉ cần sắp xếp lại câu chữ và viết theo nội dung có sẵn! Ba tháng sau, quản lý chỉ nói cho tôi biết, tuần này tôi cần tập trung viết về cái gì, từ khóa là gì! Sáu tháng sau đó, tôi tự quản lý website của công ty, từ nội dung, cho đến hình thức! Tôi phải học thêm rất nhiều về công nghệ thông tin và quản trị mạng cũng như sử dụng các phần mềm chỉnh sửa ảnh để cho ra những bài viết hay về nội dung và đẹp về hình thức!
Những gì tôi học được từ trường đại học không đủ để tôi ứng dụng vào công việc của mình! Tôi bắt đầu cảm thấy hứng thú với công việc của mình và mong muốn gắn bó lâu dài! Sau một năm viết lách và tập tành quản lý website, tôi bắt đầu viết sách, cuốn sách tôi viết cho công ty! Viết về những người trẻ, đam mê khám phá và ưu mạo hiểm! Vượt qua tư duy lối mòn để tìm kiếm con đường riêng cho mình!
Khủng hoảng tuổi 25 và lối thoát cho đam mê
Khi tôi bước qua tuổi 25, suy nghĩ của tôi thay đổi rất nhiều! Tôi không còn đặt nặng đam mê của mình lên trên hết nữa! Giờ đây, điều tôi quan tâm là tôi đang làm gì và đó có phải là điều mà tôi mong muốn hay không! Du lịch, viết lách và gì nữa! Tôi thấy mình đang thiếu thiếu điều gì đó, không rõ ràng để nắm bắt nên tôi thấy mình dường như đang mắc kẹt giữa khát vọng, hoài bão và đam mê! Tôi cần phải làm gì đó để vượt qua tình trạng này!
Quyết định xin nghỉ việc để bắt đầu một hành trình mới! Tôi cần điều gì đó ổn định và lâu dài! Tôi muốn sống cùng cha mẹ, được ngắm nhìn con sông Đồng Nai mỗi chiều tà, được đi đến những vùng đất mới, được làm những gì mình thích! Sống ở Sài Gòn, điều tôi có được nhiều nhất có lẽ là mức lương cao gấp ba lần ở quê!
Tôi xin làm phóng viên của đài truyền hình, nhưng lại trúng tuyển vào ngạch Biên tập do khả năng biên tập của tôi tốt hơn khả năng viết và một phần vì tôi nhỏ con, không thích hợp để chạy chương trình! Làm việc ở đây, tôi có nhiều thời gian hơn, không bị áp lực deadline và hiệu năng làm việc! Chỉ cần làm xong công việc của mình, không để bài vở bị tồn đọng. Mỗi ngày được ăn với bố mẹ một bữa cơm chiều, chủ nhật được lòng vòng quán xá, lâu lâu được tham gia các hoạt động Đoàn, Hội, Đội để thấy mình còn trẻ trung và đầy sức sống!

Tuổi 28, Đam mê và cuộc sống, hai khái niệm không thể tách rời!

Khi tôi 22, tôi luôn nghĩ làm thế nào để thực hiện đam mê! Tôi có thể thức đến 2-3 giờ sáng để hoàn thành bài viết của mình! Nhưng khi tôi 28, tôi lại không thực hiện điều đó nữa! Đơn giản, công việc là công việc, quan trọng đấy nhưng không quan trọng bằng cuộc sống của tôi!
Tôi biết rằng, có đam mê tôi mới yêu công việc của mình! Và có công việc thì cuộc sống của tôi mới ổn định và phát triển được! Tôi không cần phải cố gắng bằng mọi giá để có được mức lương mong muốn! Bởi vì, đồng tiền kiếm được tỷ lệ thuận với thời gian tôi phải bỏ ra! Tôi không muốn, 24 giờ một ngày, đầu óc tôi chỉ nghĩ đến từng câu chữ! Tôi cần khoảng không gian cho mình, tôi cần có nhiều thời gian cho bố mẹ và người thân! Tôi cần khám phá những điều thú vị xung quanh chứ không phải đắm chìm trong đam mê viết lách!
Đam mê chỉ là một phần của cuộc sống!
Vậy nên, sống với đam mê, không phải đắm chìm trong công việc mà là thỏa sức làm những việc mình thích, biến đam mê thành sức mạnh và động lực để sống vui, sống khỏe và sống có ích! Đam mê ca hát không phải là người ta có thể ca hát cả ngày mà là luyện tập cho giọng hát cao, khỏe và tập thể dục thể thao để có một cơ thể khỏe mạnh, đáp ứng yêu cầu thể lực của nghề nghiệp! Bên cạnh đó là một tâm hồn lành mạnh, trong sáng để có thể cảm nhận được ca từ bài hát mới làm rung động trái tim người nghe!

Ngấp nghé tuổi 30 – Đam mê là niềm vui cuộc sống

Khi tôi ngấp nghé tuổi 30, tôi nhận ra rằng nếu không có đam mê, cuộc sống sẽ vô cùng tẻ nhạt! Bạn có thể làm bất cứ việc gì chỉ cần bạn được đào tạo và chỉ dẫn bởi những người đi trước! Vì nghề dạy nghề! Còn đam mê, không phải bất cứ ai cũng có đam mê, sở thích giống nhau! Có gười đam mê ca hát, có người đam mê điện ảnh, có người lại đam mê viết lách! Đó là một phần cuộc sống của họ! Có người biến đam mê thành công việc, nhưng cũng có những người chỉ xem đam mê là một sở thích trong cuộc sống!
Đam mê là một điều cần có nhưng không nên để đam mê chi phối quá nhiều trong cuộc sống! Đừng để đam mê điều khiển mình! Hãy biến đam mê thành niềm vui để cuộc sống thi vị hơn, màu sắc hơn!
Tôi đã đi qua tuổi 20 với đầy đủ cung bậc cảm xúc! Từ hi vọng đến thất vọng! Từ hào hứng đến mất phương hướng! Quan trọng là tôi đã vượt qua được những cảm xúc tiêu cực để mạnh mẽ bước từng bước trên đường đời!
Tôi từng xem đam mê của mình là lý tưởng sống duy nhất, nếu không thể viết lách tôi chẳng biết mình sẽ làm gì! Nhưng cuộc sống, công việc đã dạy tôi rất nhiều! Chỉ cần tôi kiên trì học hỏi, tôi sẽ làm được tất cả những gì công việc yêu cầu! Vậy nên, nếu bạn không thể sống hết mình với đam mê, cũng đừng buồn! Hãy xem đam mê như là một phần của cuộc sống! Đâu phải ai đam mê ca hát đều trở thành ca sỹ và tất cả những ai thích viết lách đều là nhà văn! Hãy hát cho bạn bè nghe và viết về những điều bạn nghĩ! Đó là một cách sống với đam mê!
Giờ đây, khi tôi đang ngồi viết những dòng chữ này, con gái tôi sắp chào đời, và tôi có hẳn một trang web dành riêng cho nó! Tôi viết về những ngày tháng mang thai, những trãi nghiệm mới mẻ và những hi vọng dành cho con tôi! Đó là một cách để tôi thỏa mãn đam mê viết lách của mình!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here